VIẾT VỀ THẦY CÔ, TÌNH BẠN VÀ MÁI TRƯỜNG - BÀI THI ĐẠT GIẢI NHÌ

THANH XUÂN TÔI

ĐỊNH MỆNH
Cuộc sống có rất nhiều điều thú vị khó có thể đoán định được, như việc chọn cho mình một ngành học, một ngôi trường để viết nên một tương lai tươi đẹp sau này chẳng hạn?

Ở tuổi 18, sau khi rời mái trường cấp 3 nhiều kỉ niệm, tôi ao ước mình sẽ trở thành một luật sư với niềm háo hức được học ở ngôi trường Luật hay sẽ là một chính trị gia khi thi vào Học viện Hành chính. Vậy mà cuối cùng tôi lại trở thành một sinh viên của ngành Du lịch, các bạn biết vì sao không? Vì tôi thi trượt cả hai trường kia và trong lúc loay hoay chưa biết phải làm gì tiếp theo thì tôi nhận được giấy giới thiệu của trường Đại học Nguyễn Tất Thành gửi về nhà, thôi thì cứ tới trường nghe tư vấn xem sao. Sau một buổi tư vấn nhiệt tình thì tôi quyết định mình sẽ trở thành thành viên của ngôi trường mang tên thuở thiếu thời của Bác.

Ngày 26 tháng 8 năm 2013, tôi chính thức là sinh viên cao đẳng Việt Nam học, chuyên ngành Hướng dẫn viên du lịch thuộc khoa Du lịch và Việt Nam học. Một khoa vừa được thành lập vào tháng 4 cùng năm. Khi đã trở thành sinh viên chính thức, thú thật, tôi cũng chưa biết mình sẽ học được những gì và học như thế nào với một ngành nghề quá mới mẻ so với tôi. Rồi khoa mình theo học có quy mô không? Bài học mình học có chuẩn không? Bao nhiêu câu hỏi cứ dồn dập trong đầu và dĩ nhiên có cả những háo hức mong chờ ngày nhập học để được giải đáp.

Ngày 16 tháng 9 năm 2013, tôi háo hức tới mức nhìn nhầm ngày nhập học nên trưa hôm đó tôi đã sửa soạn rất kĩ lưỡng để đến trường. Các bạn có biết không, chỉ có mỗi việc tìm ra được trụ sở Khoa cũng ngốn của tôi tầm khoảng tiếng đồng hồ. Tìm được tới nơi thì hơi thất vọng một chút vì không quy mô như những gì mình đã hình dung trong đầu. Tôi lần mò lên dãy lầu cũ tìm phòng học được ghi trong giấy báo, thì hỡi ôi cả lớp đã có mặt từ đời nào rồi. Tôi vội vàng kiếm cho mình một chỗ ngồi gần cửa và định hình lại, nhìn xung quanh thấy ai cũng lớn tuổi hơn mình thì lòng lại suy nghĩ, chẳng lẽ mình học cùng với những người lớn vậy sao? Đang hoang mang chưa có lời giải đáp thì chị ngồi kế bên lên tiếng “em mới gia nhập lớp đi Nhật hả em?”. Tôi đứng hình mất mấy giây và há hốc mồm ra ngạc nhiên rồi bất chợt suy nghĩ “đây là đâu? Tôi là ai?”. Hóa ra tôi chui tọt vào lớp đào tạo xuất khẩu lao động đi Nhật có chung trụ sở với Khoa. Vừa quê vừa ngại, tôi lò mò rời khỏi phòng học thì thấy sau lưng mình cũng có hai đứa rời đi. Ơ, hóa ra có thêm hai đứa cũng đi nhầm như mình. Cả ba đứa quyết định đánh bạo sẽ xuống văn phòng khoa để hỏi cho kĩ lịch học thì gặp thêm một đứa nữa chạy vào. Thế là ra đoàn bốn đứa rụt rè gõ cửa văn phòng Khoa du lịch (lúc ấy văn phòng Khoa nằm dưới chân cầu thang đi lên các lớp học, văn phòng nhỏ và đơn giản, ít nhân sự). Vừa mở cửa bước vô thì gặp cô Ngàn (lúc đó cả bọn chưa biết tên và chưa biết cô làm gì). Cô nở nụ cười nhìn cả bọn rồi hỏi cần cô giúp gì, cả đám thi nhau hỏi cô đủ thứ, nào là lịch học, nào là học ở đâu? V..v.. Cô từ tốn trả lời thắc mắc và còn in kèm cho cả bọn một tờ thông báo chính thức của trường nữa. Sau khi được cô giải đáp rõ ràng thì cả bọn tẽn tò ra về và không quên làm quen với nhau, hứa hẹn sau ngày đi học chính thức sẽ chơi thân với nhau các kiều.

Chia tay nhau ra về, tự nhiên tôi thấy chưa bao giờ mình nôn nao đi học đến vậy, nôn nao đến độ nhìn không rõ thông báo để cuối cùng là đi nhầm lớp nhưng sau này nghĩ lại có lẽ đó là định mệnh của bản thân với Khoa. Một định mệnh thú vị đầy tiếng cười, nhờ buổi đi nhầm hôm đó, tôi biết được thêm ba người bạn mới, tôi biết được về ngành tôi sắp theo học và biết được một cô giáo mới rất thân thiện với sinh viên. Để rồi từ buổi gặp định mệnh đó, tôi có những năm tháng thanh xuân tươi đẹp bên bạn bè và thầy cô, có những chuyến đi thanh xuân oanh oanh liệt liệt bên các bạn của mình. Nhờ có định mệnh mà sau này khi rời xa nhau chúng tôi vẫn có đầy ắp những kỉ niệm để mỗi khi gặp nhau lại có thể cùng nhau ôn lại, cùng nhau tự hào vì mình là thế hệ sinh viên chính thức đầu tiên của Khoa tuyển sinh sau khi thành lập.

LỚP 13CQL01 CỦA CHÚNG TÔI
Sau buổi gặp định mệnh đó thì tới tận một tháng sau chúng tôi mới đi học chính thức. Môn học đầu tiên chúng tôi được học là môn Cơ sở văn hóa Việt Nam do cô Quỳnh Thi giảng dạy. Phòng học đầu tiên chúng tôi học là phòng F101, dãy nhà F, số 38 đường Tôn Thất Thuyết, Quận 4. Lũ chúng tôi sau khi họp lại đầy đủ thì sỉ số là hơn 50 bạn đến từ nhiều nơi trên đất nước này. Chúng tôi tranh thủ giờ giải lao làm quen với nhau các kiểu, chia các nhóm nhỏ học tập này nọ cũng rất chi bài bản. Gần cuối buổi học đầu tiên, chúng tôi được gặp thêm một số thầy cô của Khoa lên sinh hoạt với lớp. Có cô Ngàn, cô Chang và thầy Cần. Chúng tôi tiến hành bầu ra ban cán sự lớp gồm một lớp trưởng do bạn Huỳnh Thanh Tuyền đảm nhận, một lớp phó học tập là tôi và một thủ quỹ do bạn Hoàng Minh Trí đảm nhận. Cố vấn học tập của lớp là cô Phan Thị Ngàn (lúc đó tôi mới được biết rằng cô Ngàn là Phó trưởng Khoa của chúng tôi). Tên lớp chúng tôi là 13CQL01.

Kể từ sau buổi đó, chúng tôi thật sự trở thành một mái nhà qua những điều tâm sự mỏng sau những buổi học hay những chầu nước mía, những buổi nấu ăn với nhau. Lớp 13CQL01 lúc đó là điều đáng để ghen tị cho các lớp khác vì lúc nào cũng đoàn kết bên nhau và cùng nhau vượt qua những kì thi, những khó khăn trong học tập.

Với 13CQL01, chúng tôi có những ngày cãi nhau, tranh luận sôi nổi quanh những buổi học thú vị để cùng nhau tìm ra những điều đúng nhất để cùng nhau học tập sau này phục vụ cho nghề. Chúng tôi là những nồng cốt của Khoa trong các hoạt động sau giờ học, cùng bày ra rất nhiều những hoạt động thú vị để nâng cao sức khỏe như tổ chức thi đá banh cho lớp, tham gia hội thi của trường như: đá banh, văn nghệ các kiểu. Chúng tôi sống đúng nghĩa đời sinh viên, không ngại khó khăn, cùng các thầy cô vun đắp cho Khoa ngày một lớn mạnh, tạo thêm danh tiếng cho Khoa để các bạn sinh viên Khoa khác biết đến Khoa Du lịch nhiều hơn. Và một điều đáng tự hào ở lớp 13CQL01 là khi học những môn đại cương cùng với các khoa khác, lúc nào chúng tôi cũng nhận về cho mình những tràng pháo tay tán thưởng hay những lời khen ngợi vì chúng tôi trả lời được các câu hỏi khó của giảng viên.

Với 13CQL01, chúng tôi có những hành trình tuổi trẻ rong ruổi bên nhau đi hết đất nước Việt Nam tươi đẹp.
Mở đầu hành trình là tour nhận thức đến với Đà Lạt, chúng tôi có 3 ngày bên nhau. Lần đầu được đi xa cùng nhau, chúng tôi nôn nao chuẩn bị các thứ, chúng tôi đặt áo lớp, chiếc áo lớp đầu tiên của chúng tôi có màu xanh thiên thanh, trên ngực áo có dòng chữ 13CQL01 – We are one. Chúng tôi đã coi nhau là một, một gia đình và một thể thống nhất cùng nhau đi hết 3 năm sinh viên cao đẳng. Sau chuyến đi Đà Lạt, chúng tôi lại có 7 ngày với miền tây. Ở lần đi tour này, chúng tôi phải chia nhóm ra thuyết trình đoạn đường đi, thuyết trình tuyến điểm và đưa ra cho nhau nhận xét. Chúng tôi đã có những tấm ảnh đẹp lưu dấu lại ở Châu Đốc, Hà Tiên, Mỹ Tho và hơn hết chúng tôi có những bài học quý giá được truyền thụ lại bởi những thầy cô giáo trẻ nhiệt huyết với nghề, tâm huyết với khoa. Chuyến hành trình chúng tôi đi bên nhau lâu nhất và cũng là cuối cùng dưới màu áo 13CQL01 là chuyến thực tập xuyên Việt.

Sau mỗi hành trình của chúng tôi, có sự lo lắng từng chút một của cô Ngàn – người vừa làm cố vấn học tập lớp, vừa đảm nhận vai trò quản lý Khoa. Cô hỏi han lớp từng chút một, có mặt bên lớp mỗi khi cần và nến chúng tôi cần cô bên cạnh để chia sẻ như một người mẹ sau những lần nhớ nhà thì cô vẫn luôn bên cạnh chúng tôi, không rời đi, cho đến khi chúng tôi ổn.
Khoa Du lịch và Việt Nam học của chúng tôi ở thời điểm đó như một gia đình lớn, chúng tôi sống với nhau bằng tất cả tình thương và cùng một mục đích: cùng nhau đưa Khoa phát triển hơn lên.

Nếu ai đó hỏi tôi, sau 4 năm rời xa nhau, chúng tôi có nhớ về nhau và có quan tâm về nhau không thì tôi sẽ trả lời với họ rằng, với riêng tôi và với chúng tôi, lúc nào cũng xem nhau như một gia đình, dù có nhiều bất hòa đã diễn ra, dù có những điều chưa tường tận cùng nhau nhưng những cái tên đã đi cùng nhau hành trình 3 năm thì làm sao có thể quên được. 13CQL01 của chúng tôi bây giờ, có những bạn vẫn miệt mài với nghề và nhận được sự thành công nhất định như: Chính, Giang, Hiếu, Tuấn Anh. Cũng có những bạn vẫn âm thầm làm nghề và có những bạn đã từ bỏ cuộc chơi để làm nghề khác. Có bạn đã nên vợ nên chồng và có con. Và một điều đáng để nhắc đến là cặp đôi Chính – Đẹp là hai thành viên của 13CQL01 cùng nhau học và cùng nhau về chung một nhà. Chúng tôi nhớ về Phát – một chàng trai hiền lành và dễ mến của lớp, lúc nào trên môi bạn ấy cũng có một nụ cười gần gũi, Phát của chúng tôi làm nghề và được làm nghề cho đến khi nằm xuống. Chúng tôi đau xót khi phải chia tay một thành viên của 13CQL01 khi tuổi đời của bạn còn quá trẻ, chúng tôi sẽ mãi nhớ về bạn và dành một góc kỉ niệm trong tim cho bạn, để nhớ về lớp chúng ta 13CQL01- We are One!

NHỮNG LẦN CHINH CHIẾN CỦA TÔI
Được học với các bạn 13CQL01 là một trong những điều tuyệt vời của tôi, được sự quan tâm và trao dồi của các thầy cô trong Khoa lại là một điều tuyệt vời hơn nữa.

Năm nhất của tôi trôi qua với sự diễn ra của Hội thi tay nghề Giỏi cấp trường lần 1 dành cho ngành Du lịch. Tôi đã từng ước ao rằng, giá mình có thể đứng lên sân khấu một lần để thi thố và thể hiện tài năng. Giá mà mình được nhận một tấm giấy khen vinh dự của thầy Hiệu trưởng. Niềm ao ước đó cứ theo tôi cho đến tận đầu năm hai, đến hẹn lại lên, Hội thi lại diễn ra, tôi hăm hở đăng kí tham gia trong sự hồi hộp, các bạn trong lớp cũng đăng kí tham gia sôi nổi. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ rằng, mình tham gia hội thi để lấy thêm kinh nghiệm và học hỏi thêm ở các anh chị đi trước dù rằng ước mơ là phải đạt được giải và có giấy khen.
Sau vòng thi sơ khảo với hơn 40 thí sinh tham gia với đa dạng các đề tài, tôi hồi hộp chờ 3 ngày sau để biết được những bạn sẽ vào bước vào vòng chung khảo. Mỗi ngày trôi qua cứ len lén vào trang fanpage của Khoa xem đã có kết quả chưa. Rồi điều tôi mong mỏi cũng có, trong danh sách 14 thí sinh vào chung khảo có tên tôi. Tôi mừng đến nỗi không ngủ được. Tôi háo hức kiếm tìm cho mình đề tài để thi và chọn cho mình một phần thi năng khiếu thật tốt.

Ngày chung khảo Hội thi diễn ra, tôi thấy các anh chị khóa trên làm rất tốt, tâm lý của mình bị khớp quá nên phần thi của tôi có phần bị đơ (đó là nhận xét của ban giám khảo), tôi thả hồn mình vào bài thuyết trình nhưng mặt thì có phần hơi cứng. Tới phần thi ứng xử, tôi may mắn trả lời được các câu hỏi và ở phần thi năng khiếu tôi cũng suôn sẻ.Ở cuộc thi năm đó, tôi lần đầu chạm tay đến giả Nhất và lần đầu cảm nhận được niềm vui của sự chiến thắng.

Sau hội thi đó, tôi được cử đi tham gia Hội thi do trường Đại học Văn Hóa tổ chức với sự tham gia của các trường lớn như: Đại học Sài Gòn, Đại học Văn Hiến, Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn TP.HCM. Đây thật sự là một sân chơi quá lớn với một đứa sinh viên năm 2 như tôi, tôi thật sự lo lắng nhưng bù lại tôi có hai bạn thi tuyệt vời bên cạnh mình. Chúng tôi cùng nhau vượt qua các vòng thi đấu, có lúc tưởng chừng phải dừng lại vì bị bỏ lại khá xa. Ở vòng thi cuối cùng, chúng tôi đánh cược hết số điểm mình có để vươn lên mạnh mẽ và bứt phá về đích ở phần thi thuyết minh và ứng xử. Niềm vui vỡ òa khi chúng tôi chạm tay vào cúp vô địch, chúng tôi tự hào vì đã đánh bại các đối thủ mạnh và tự hào hơn nữa là tên tuổi Khoa của chúng tôi được các trường khác biết điến nhiều hơn. Nó không chỉ là niềm vui riêng của chúng tôi mà là một niềm vui lớn của cả khoa, một niềm tự hào to lớn của thầy cô lúc bấy giờ.

Quay về sau cuộc thi đó, tôi lại quay lại guồng máy học tập thường nhật của mình và lại chuẩn bị cho hội thi tay nghề lần 3 của Trường. Tôi còn định không tham dự vì cái bóng quá lớn của giải thưởng mình và các bạn đạt được. Nếu tôi thất bại ở lần thi tay nghề này, tôi sẽ cảm thấy rất quê. Nhưng sau đó tôi lại nghĩ, nếu sợ mà không tham gia thì làm sao có thể biết được sau một năm mình có tiến bộ hơn không? Thế là tôi viết đơn tham gia và lại một lần nữa trở thành người đứng Nhất cùng với bạn Duy Nhân.

Tôi còn tham gia Hội thi mở rộng của công ty du lịch Bến Thành tổ chức và đạt được giải Khuyến khích chung cuộc. Tôi chỉ tiếc rằng tôi không thể tham gia Hội thi tay nghề của Đại học Văn Hiến tổ chức vì kẹt lịch đi thực tập xuyên Việt. Vì đó là một sân chơi thú vị mà tôi cũng đã ao ước được tham gia từ thời là sinh viên năm nhất. Sau mỗi lần chinh chiến ở các hội thi, dù là thi ở trường hay thi ở các đơn vị khác. Tôi đều nhận được rất nhiều tình cảm của thầy cô và bạn bè. Sự lo lắng và hồi hộp của thầy cô khi thấy sinh viên mình tiến sâu vào các phần thi và vỡ òa khi sinh viên mình đạt được thành tích cao.

Tôi rất muốn nói lời cảm ơn sâu sắc đến lớp tôi – 13CQL01 của tôi, các bạn đã cổ vũ cho tôi và tiếp cho tôi rất nhiều sức mạnh ở mỗi lần thi. Nhờ có các bạn mà tinh thần tôi vững vàng hơn. Xin tri ân cô Thúy Hằng – cô chủ nhiệm lớp sau cô Ngàn, cảm ơn cô vì cô đã động viên và cổ cũ em hết mình, chia sẻ kinh nghiệm cho em ở các cuộc thi và đồng hành cùng lớp em cho đến ngày ra trường.

Có thể nói rằng, dưới mái nhà Du lịch, tôi được tự do học tập và tự do phát triển bản thân. Từ mái nhà Du lịch, tôi được chắp thêm một đôi cánh vững chắc bay vào đời với hành trang là những bài học, những sân chơi lý thú đến mãi sau này khi nhìn lại những tấm giấy khen được treo nơi góc phòng là tôi lại tự hào vì mình là một trong những thành viên của Khoa.

NGƯỜI CÔ ĐÁNG QUÝ CỦA TÔI
Trong suốt khoảng thời gian học tập tại Khoa, người âm thầm quan sát và lo lắng cho tôi chính là cô Ngàn. Tôi xem cô như một người mẹ, người bạn lớn của mình. Mỗi khi có những chuyện khó khăn không giải quyết được, tôi hay tìm đến cô để được cô cho những lời khuyên hữu ích. Không chỉ riêng với tôi mà cô còn là một người mẹ chu toàn cho tất cả các sinh viên khác. Chúng tôi được cô chăm lo kĩ về mặt kiến thức, được cô bảo vệ về mọi mặt về lợi ích chính đáng cho sinh viên.

Với cô, tôi có rất nhiều kỉ niệm. Lần đầu gặp cô ngày đi học nhầm, sau này cùng cô đi Hội trại truyền thống 9/1 ở trường THPT Tây Thạnh từ sáng tới tối mịt. Cùng cô đi tư vấn tuyển sinh ở các ngày Hội hướng nghiệp. Hay cô đồng hành cùng tôi ở những cuộc thi tay nghề nơi trường bạn.

Kỉ niệm đáng nhớ nhất với tôi là khi tôi thi chung kết ở trường Đại học Văn Hóa, dưới hàng ghế khán giả, cô đã hồi hộp dõi theo từng phần thi của chúng tôi và vỡ òa khi chúng tôi đạt giải nhất. Lúc đó cô đang mang thai và đi đứng rất khó khăn nhưng vẫn sát cánh bên sinh viên để tiếp thêm cho sinh viên động lực.

Là khi sắp lên bàn sinh vẫn dặn dò chu đáo để sinh viên có một chuyến đi thực tập tốt đẹp và an toàn. Là sau khi sinh có mấy ngày lại phải nghe một đứa sinh viên gọi về than thở chuyện tour tuyến, rồi lại khuyên giải từng chút một, ân cần và dịu dàng.

Là những lần ăn cơm cùng sinh viên và xem sinh viên là những người bạn để sinh viên chia sẻ những mong muốn về khoa để cô và các thầy cô khác có thể hoàn thiện khoa hơn cho các bạn một nơi học tập tốt hơn.

Là một sợi dây gắn kết các thành viên lớp lại với nhau sau mỗi lần cải vã, chúng tôi sẽ chẳng chịu dừng lại nếu như cô chưa ra tay. Cô lại lôi cả bọn lại, lắng nghe, phân tích và làm lành cho sinh viên.

Là một nguồn doping giúp sinh viên chúng tôi hăng hái tham gia các hội thi, văn nghệ văn gừng các kiểu, cứ tập và được cô chỉ bảo và duyệt cho các tiết mục. Theo sát sinh viên khi đi thi. Mỗi khi sắp đến kỉ niệm Khoa, chúng tôi lại được cô phân công các việc để cùng nhau có một ngày kỉ niệm thật ấm áp và ý nghĩa.
Cô Ngàn của tôi, sau 4 năm ra trường, tôi vẫn dành cho cô sự kính trọng như ngày đầu tiên tôi gặp cô. Với cô, bản thân tôi có rất nhiều kỉ niệm sâu nặng, đủ để mỗi khi nhắc lại đều có thể khóc vì những kỉ niệm đó. Tất nhiên khóc là vì kỉ niệm đó quá đẹp.

THANH XUÂN CÓ BAO LẦN THẮM LẠI
Nếu bảo ngồi xuống và viết lại những kỉ niệm thời sinh viên thì hơi khó. Kể nhau nghe thì được, viết thì lủng củng khó đọc và khó bày tỏ hết những điều trong lòng. Nhưng kệ, cứ viết lại trước đã, dẫu có lủng củng nhưng đó là những điều tốt đẹp cần được lưu lại bằng những bài viết để có thể cùng nhau xem lại. Khoa Du lịch, cô Ngàn, lớp 13CQL01 năm đó của tôi là những kỉ niệm đẹp, là một đoạn thanh xuân tươi trẻ căng tràn sức sống của tôi. Dù sau đó tôi có học ở một nơi khác nhưng làm sao có thể sống lại được một thời thanh xuân đã qua.

Quãng thanh xuân đó, tôi có bạn bè, tôi có thầy cô, có những chặng hành trình rong ruổi đó đây, có những cuộc thi lớn nhỏ. Có cả những lần Khoa đổi chỗ vì sự phát triển hơn, có sự chia tay luyến tiếc các thành viên không thể đi tiếp hành trình, có sự chia tay khu F thân thương sau 2 năm gắn bó, có sự nhớ thương và thèm những bữa cơm trưa tại căn tin má Hường mà mãi sau này không thể có lại được.

Quãng thanh xuân đó tôi cũng sẽ mãi nhớ cô Chang, anh Duy, cô Tường Vi và rất nhiều thầy cô khác đã cho tôi những bài học quý giá.

Thanh xuân thì không thể quay lại, kỉ niệm đẹp định cất riêng cho bản thân nhưng nay quyết định viết lại để cùng nhau nhớ về một mái nhà ấm áp của chúng ta mang tên: Khoa Du lịch và Việt Nam học. Dù đi đâu về đâu, làm gì, rồi cuối cùng chúng ta vẫn cùng chung một mái nhà mà, đúng không?

NGUYỄN CHÍ TÂN

Đã đọc 1482 lần
Về đầu trang
Design by Information Management Department