VIẾT VỀ THẦY CÔ, TÌNH BẠN VÀ MÁI TRƯỜNG - BÀI THI ĐẠT GIẢI NHÌ

KỶ NIỆM VỀ THẦY CÔ, TÌNH BẠN, MÁI TRƯỜNG

Vậy là quãng đời sinh viên của tôi cũng dần trôi qua, gần 4 năm học tập dưới mái trường Đại học Nguyễn Tất Thành với đầy các cung bậc cảm xúc: hỷ, nộ, ái, ố. Nhưng tất cả đều được đọng lại trong trái tim tôi vì đây chính là những cảm xúc ấm áp của những năm tháng chúng tôi cùng sống, cùng học tập và trưởng thành. Khoảng thời gian vỏn vẹn 4 năm không dài khi so với một đời người, những chỉ bao nhiêu đó là đủ để in dấu vào lòng người những bài học, những kỉ niệm của cuộc sống này.

Cổng trường Đại học cũng không nằm ngoài quy luật thời gian, cổng mở ra rồi cũng sẽ khép lại, như một “phương tiện” đón và đưa các thế hệ sinh viên nối tiếp nhau đến nhập học, rồi lại tạm biệt khi các bạn ra trường. “Phương tiện” đó cũng đã trang bị cho các thế hệ sinh viên những hành trang cần thiết để các bạn biến những ước mơ đã được ấp ủ từ 4 năm trước trở thành sự thật.

Ngược dòng thời gian một chút về gần 4 năm trước, cầm trên tay tờ giấy thông báo kết quả thi Đại học, một chút hoang mang khi không biết sắp tới mình sẽ đi theo hướng nào? Một hướng đi được tôi lựa chọn lại không được lòng gia đình, mọi người đều không ủng hộ. Vốn dĩ bản tính lại thích đi đây đi đó, thích khám phá nhiều nơi, đặc biệt là luôn muốn được khám phá mọi vùng miền của dải đất hình chữ S này, tôi liền nộp hồ sơ vào trường Đại học Nguyễn Tất Thành chuyên ngành Việt Nam học. Ngày đó thật đáng nhớ, nó đã đánh dấu sự thành công ban đầu của tôi trong nỗ lực biến ước mơ một ngày nào đó có thể tự mình khám phá được mọi miền của Tổ quốc.

Ngày đầu đến trường, cảm giác bỡ ngỡ như một đứa trẻ nhập học cấp 1 vậy. Bước chân vào giảng đường đại học mà tôi vẫn chưa thể tin được mình có thể làm được. Trong lòng lại đan xen nhiều cảm xúc lẫn lộn khác nhau, lúc thì hân hoan trong niềm vui của một tân sinh viên, lúc thì lại có một chút lo sợ vì không quen biết với ai cả, vì không biết sắp tới mình sẽ được học với ai, bạn bè có hoà đồng với nhau hay không? Những cảm giác lo sợ đó chỉ tồn tại võn vẹn trong một vài phút đầu tiên, thay vào đó là những tiếng cười, những tiếng vỗ tay kéo dài liên tục. Buổi gặp mặt đầu tiên với những tiếc mục văn nghệ, những trò chơi tuy đơn giản thôi nhưng thông qua đó, chúng tôi được biết đến nhau, được làm quen với nhau, mọi thứ cũng gần gắn kết hơn.

Rồi cũng tới những ngày học chính thức đầu tiên, chúng tôi dần bắt nhịp được với nhau, thoải mái hơn trong cách nói chuyện. Mỗi bạn đến từ mỗi vùng miền khác nhau, cũng chính vì điều lẽ đó mà chúng tôi được biết nhiều hơn về phong tục, tập quán, cũng như những lễ hội độc đáo từ quê hương của mỗi thành viên trong lớp. Không chỉ dừng lại ở chỗ được biết, những dịp được nghỉ học, các bạn còn dẫn các thành viên còn lại về quê mình chơi.

Một lớp học khá đặc biệt, có lẽ lớp tôi là một trong những lớp có sỉ số sinh viên ít nhất trường, đã thế trải qua mỗi học kì, số lượng ấy lại càng vơi đi, đến bây giờ thì chỉ còn lại 24 “chiến sĩ” cùng nhau chinh chiến cho những tháng năm cuối cùng trên ghế giảng đường. Những buổi tiệc “dã chiến” được chúng tôi lập ra vào những giờ ra chơi, ngay tại hành lang, mỗi đứa góp một ít, như thế mà lại thấy vui, thấy quý thời sinh viên biết bao. Hay trong trang phục áo sơ mi, quần tây, áo dài nhưng vẫn không ngần ngại cùng nhau chơi đá banh, đá cầu. Những buổi giải lao giữa giờ mà trời thì lại mưa khá to, tưởng chừng cả đám cùng nhau ngồi yên trong lớp thì không. Lớp tôi lại kéo nhau ra ngoài, mặc kệ cho việc sẽ bị ướt. Chúng tôi bày đủ trò với nhau, nào là bắt chước theo những thước phim lãng mạng hay là những đoạn phim ngắn hài hước, rồi ghi lại những khoảnh khắc ấy lại để cùng nhau xem. Mỗi lần mở lại xem là cả đám cùng cười khoái chí.

Cứ thế lần lượt các kỉ niệm được ghi lại. Nhưng có lẽ, đỉnh cao vẫn là lần các thành viên trong lớp cùng hợp sức với nhau để tham dự cuộc thi “Lớp tôi là nhất”. Lúc đó, khoảng cách giữa các thành viên không còn nữa, mà ở đó chỉ thấy được tình anh em, bạn bè, cùng nhau đoàn kết, hỗ trợ nhau để cùng nhau vượt qua thử thách. Dù kết quả cuối cùng lớp tôi không giành được thứ hạng cao nhất, nhưng tất cả các thành viên đều thấy vui, đều có những kỉ niệm cho riêng bản thân mình.

Trong cuộc sống này, không phải chuyện gì cũng sẽ “màu hồng” mãi, bất kể điều gì cũng sẽ mặt trái của nó, lớp tôi cũng không đứng ngoài quy luật đó. Một sự việc khá lớn đã xảy ra, những xích mích giữa các thành viên nổ ra, một lớp học chỉ với 24 con người nay bỗng chia nhỏ ra thành 4 đến 5 nhóm. Những ngày đi học, vô lớp mà chẳng ai nhìn mặt ai, mỗi người chỉ chơi với một nhóm nhất định. Các cuộc cãi vã ngày càng nhiều hơn, kéo dài suốt gần cả năm trời, không một ai nhường ai cả. Lúc này, tôi nghĩ chắc có lẽ cái duyên của mình với các thành viên trong lớp chỉ có thể đi tới đây, những ngày tháng còn lại, tôi sẽ tự bước đi một mình, hoặc thêm một vài đứa bạn thôi. Thế nhưng, đúng là cuộc sống này mình không thể dự đoán được điều gì cả, một chuyến đi thực tập kéo dài gần mười ngày đã hàn gắn mọi vết thương của các thành viên lại.

Ngày bắt đầu chuyến đi thực tập, các bạn vẫn ngồi theo nhóm riêng với nhau, nhưng cũng không quá lâu, chỉ trong vòng tối ngày đầu tiên ở cùng nhau, các thành viên đã biết quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau, một người đau, ốm là mọi người cùng nhau hỗ trợ. Các bạn biết người này cần gì, người kia không ăn được gì để hỗ trợ nhau. Các bạn nam thì mỗi lúc vào khách sạn, hỗ trợ các bạn nữ mang vali vào thang máy, rồi các bạn biết phân chia nhau để làm thủ tục nhận phòng một cách nhanh chóng nhất.

Không chỉ dừng lại ở đó, khung cảnh các thành viên tụ họp lại với nhau, đi từng phòng gõ cửa để gọi các bạn cùng đi chơi, cùng đi khám phá các tỉnh thành mà đoàn đặt chân đến. Tất cả chia nhau những miếng bánh, những miếng khô, chia nhau từng chai bia, chai rượu,… Lúc này, chúng tôi không còn xem nhau như những người xa lạ nữa, mà đã xem nhau như những thành viên trong cùng một gia đình. Trời càng khuya, các thành viên cùng nhau tâm sự về những câu chuyện của bản thân, nào là lý do vì sao mình có mặt trên chuyến xe này, hay những nỗi buồn trong cuộc sống,… Tất cả các thành viên hỗ trợ cùng nhau hoàn thành bài tập trong suốt chuyến hành trình, bạn nào biết phần nào thì hướng dẫn cho các bạn không biết.
Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ đến lúc phải tàn, ngày cuối cùng của chuyến đi, tất cả các thành viên trên chuyến xe đã mạnh dạn đứng lên, nói về những cảm xúc của mình, những nỗi lòng mà các bạn đã chất chứa bấy lâu nay. Những con người tưởng chừng rất mạnh mẽ, nhưng hôm nay, các bạn đã rơi lệ, gạt bỏ “cái tôi” của mình sang một bên, gửi lời “xin lỗi” đến với một số các thành viên khác trong lớp nói riêng và cho lớp 16DVN1A nói chung. Những lời xin lỗi đến từ tận đáy lòng khiến cho toàn bộ thành viên trên chuyến xe chạm tới trái tim. Bất kể lỗi lầm nào rồi các bạn cũng sẽ bỏ qua vì chúng ta là một.

Thời gian này, có lẽ chúng tôi sẽ còn rất ít cơ hội được học chung với nhau, mỗi người còn những môn học khác nhau để hoàn thành được nội dung học của mình. Chúng tôi mới bắt đầu cảm thấy thiếu nhau thật sự. Và lúc này, cũng sắp phải nói lời rời xa với mái trường mà chúng tôi đã cùng nhau học tập trong gần 4 năm để nhường lại cho những thế hệ đến sau. Vốn dĩ, tôi đến với ngành nghề này cũng chỉ là lựa chọn thứ yếu, sau khi không thể thuyết phục được gia đình, nhưng rồi nhờ những con người này, tôi đã thay đổi suy nghĩ của mình, đặt ra được mục tiêu để mình phấn đấu, đặt ra được hướng đi riêng sau này cho bản thân. Nhiều lúc tôi tự nghĩ: “Nếu thật sự tôi không gặp được những người bạn như thế này thì giờ đây, tôi sẽ làm sao với tương lai của mình đây?”

Một chút lắng đọng, một chút suy tư của một chàng sinh viên mà thời gian ngồi ở giảng đường đang dần cạn kiệt, chuẩn bị rời khỏi ghế nhà trường, bước chân vào những thử thách đầy gian nan, khó khăn mà sẽ không thể có đầy đủ những con người quen thuộc đó cùng đồng hành. Sau năm học này, mỗi người rồi sẽ mỗi ngã rẽ riêng cho mình, đứa sẽ ở lại Thành phố này gây dựng sự nghiệp, cũng có đứa sẽ về quê, nơi mình sinh ra để làm việc,… Nhưng chắc hẳn, dù thời gian có trôi qua bao nhiêu đi nữa, hình dáng của 16DVN1A vẫn sẽ luôn được đặt ở vị trí quan trọng trong trái tim của mỗi thành viên.

Cảm ơn tất cả mọi người, các bạn là một phần thanh xuân, tuổi trẻ của mình. Chúng ta sẽ cùng nhau phấn đấu, nỗ lực nhiều hơn nữa để sớm có thể hoàn thành được những ước mơ mà chúng ta đã ấp ủ bấy lâu nay.

ĐỖ NGỌC THIÊN ÂN

Đã đọc 2120 lần
Về đầu trang
Design by Information Management Department