VIẾT VỀ THẦY CÔ, TÌNH BẠN VÀ MÁI TRƯỜNG - BÀI THI ĐẠT GIẢI NHẤT

BÍ MẬT CỦA KHOA TÔI

Một buổi chiều mưa nhè nhẹ. Những hạt mưa chậm chạp rơi xuống chiếc mái hiên cũ kỹ của căng phòng trọ nhỏ, qua cửa sổ từng luồng gió se lạnh quyện vào chút hơi ẩm của lúc vào mùa, khiến con người ta có những cảm xúc lạ lùng đến khó tả. Ngồi bên chiếc bàn, tôi lặng nghe những tiếng mưa tí tách ngoài kia, đâu đó một bản nhạc không lời làm lòng tôi xao xuyến, một tiếng chuông reo, tôi chợt bừng tỉnh quay về với thực tại, tôi vội chạm tay vào chiếc màn hình điện thoại đã vỡ: “Cô Chang bên Khoa đây, mai 8 giờ phòng thực hành có việc em nhé, mang Bạch Mã Hoàng Tử ra phơi nắng”. Ôi, câu nói quen thuộc ngày nào, cũng đã rất lâu rồi kể từ ngày đại dịch bùng phát, tôi đã dần quên mất mà đắm chìm vào những chuỗi ngày nghỉ như bất tận. “Vâng, em sẽ đến sớm”, tôi trả lời trong ấp úng và ngập ngừng vì mấy tháng cách ly, tôi chưa được nghe giọng nói của các thầy cô Khoa mình. Rồi từ đầu dây bên kia một tiếng cúp vang lên, cuộc nói chuyện giữa tôi và cô kết thúc, cuộc nói chuyện tuy ngắn ngủi nhưng với tôi lại quý giá vô cùng. Vì sau những cuộc nói chuyện nhanh thật nhanh đó luôn là cả một bí mật về Khoa mà không phải ai cũng có cơ hội được hiểu.

Trong ánh đèn mịt mờ, tôi bổng chốc nhớ về những ngày đầu tiên tôi đến với Khoa. Lúc ấy, cũng là vào đầu mùa mưa, trời mưa khá nhiều, trên tầng ba của thư viện, các thầy cô của Khoa tôi đang tất bật chuẩn bị cho đợt kiểm định chất lượng để nâng cao tấm bằng của sinh viên chúng tôi hơn. Và đó cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời sinh viên, tôi được nhìn thấy các thầy cô phải tự tay mình sắp đặt làm hết mọi việc, từ sắp xếp đến dọn dẹp để biến một căn phòng thư viện bình thường trở thành một hội trường sự kiện tiếp hàng trăm người. Lúc ấy, cảnh tượng trước mắt vô cùng khó chấp nhận, “ôi trời đây có thực sự là những thầy cô của tôi hay không?”. Khoảng thời gian trước đó, những ngày trên lớp thầy cô luôn cho tôi cùng các bạn cảm giác vui vẻ, thoải mái, chưa bao giờ chúng tôi được nhìn thấy mồ hôi trên vai các thầy hay một đoạn tóc rối sau lưng các cô, nhưng giờ đây trước mắt tôi lúc này là hàng chục, không, hàng trăm chiếc ghế đang được các thầy tự tay khuôn vác để kịp cho sự kiện. Từng giọt mồ hôi đã thấm đượm trên những chiếc áo sơ mi trắng mà ngày nào chúng tôi vẫn thấy trên bục giảng. Trong sảnh không xa từng tiếng lộp cộp, lộp cộp các chậu hoa đang dịch chuyển một chậu, hai chậu, từng centimeter, từng centimeter một đang được chính những người cô mà tôi cùng chúng bạn vẫn hay gọi là “yếu đuối” lê đi, tôi tưởng chừng như các thầy cô sẽ làm vì trách nhiệm. Nhưng lạ thay trên gương mặt các thầy cô Khoa tôi là những nụ cười, “một hai kéo, một hai bê, để chậu này chỗ này nhé, để cái bàn kia bên kia đi” rồi cứ như thế nụ cười, mồ hôi tất cả những suy nghỉ tiêu cực của tôi được thay thế bằng sự kính trọng vô bờ.

Trong lúc tôi còn đang chưa kịp định hình, một đôi bàn tay chạm nhẹ vào vai tôi “Này! Nhìn gì đó, em tới rồi hả, sao đứng đây, ăn cơm chưa, có mắc mưa không?” Tôi vội vàng nhìn lại phía sau đó là một người cô với một nụ cười nhẹ nhàng, lúc đó tôi chưa biết tên cô: “Dạ! giờ em làm gì đây cô?” Cô xem đồng hồ, tôi nhớ rất rõ lúc ấy là tầm 11 giờ, “giờ trưa rồi em ăn trưa đi rồi làm, không ăn là không giao việc”. Với suy nghĩ của một cậu sinh viên năm nhất lúc ấy tôi đã không ăn, một phần vì ngại một phần vì suy nghĩ chưa làm gì đã ăn rồi. Tôi chỉ "dạ" rồi cho qua thôi, và xem đó như một thủ tục cho có lệ. Nhưng lúc sau, tôi đã nhận ra, đó không phải là nói suông cho có lệ, mà đó là thật, đó là một sự quan tâm, mà chắc rằng mãi sau này tôi sẽ chẳng tìm được ở đâu ngoài Khoa. Tôi đã đi loanh quanh trong phòng nhưng chẳng thầy cô nào giao việc cho tôi, thầy cô chỉ khuyên tôi nên ăn trưa rồi làm, cuối cùng một người cô đã mang hai hộp cơm tiến lại gần tôi “Cơm này ngon nè, ngại cái gì không biết, em ăn trước đi cô ăn, em không ăn là cô không ăn đó”. Cô vừa nói vừa cười, chúng tôi đã cùng ăn cơm với nhau nhưng lạ thay cô ăn nhanh hơn tôi, là một cậu con trai hơn hai mươi tuổi tôi tự tin mình sẽ không thua nếu đọ về ăn nhanh, nhưng giờ tôi lại ăn chậm hơn một người cô nhỏ nhắn. Sau khi ăn, tất nhiên tôi đã có việc để làm, nhưng tôi vẫn mãi không hiểu làm sao cô ăn nhanh thế được, rồi thật lâu, lâu thật lâu sau sự kiện kiểm định lần ấy, tôi mới biết được một sự thật là lúc đó chưa ai ăn cơm cả và tôi là người ăn đầu tiên. Trong một lần tôi đi đến nơi mà các thầy cô hay mua cơm, tôi nhận ra rằng bữa cơm ngày hôm đó của tôi là gấp đôi so với một hộp cơm bình thường, nhưng chẳng quán cơm nào mà dồn hai hộp vào một cả, đến lúc này tôi như chết lặng lý do cô ăn nhanh hơn tôi hôm đó là vì cô đã nhường gần như toàn bộ phần của mình cho tôi. Sao lúc ấy tôi không nhận ra chứ? Trong lòng tôi sôi sục một cảm giác kỳ lạ, một cảm giác khó lý giải bằng lời, có lẽ là biết ơn, có lẽ là kính trọng, có lẽ là yêu thương hoặc cũng có thể là tất cả.

Cứ như thế thời gian trôi qua, tôi được cùng với các thầy cô trải qua các đợt kiểm định tiếp theo, tôi may mắn được làm việc nhiều ở văn phòng, tại nơi này tôi đã được hiểu nhiều hơn về những cuộc điện thoại mà các bạn sinh viên hay gọi vui là “Call bay”. Thầy cô Khoa tôi luôn có nhiều việc, đặc biệt là vào mùa tuyển sinh. Tôi đã từng thấy thầy cô vừa xử lý hàng đống giấy tờ, hồ sơ khác nhau và vừa tư vấn học vụ cho sinh viên như tôi, đó là công việc vô cùng áp lực, nhưng luôn như vậy một câu nói “Khoa Du lịch và Việt Nam học xin nghe” các cuộc gọi đến, gọi đi tư vấn học phí, chuyển ngành, chuyển lớp, hay sinh viên gặp vấn đề cần tham vấn tâm lý. Tất cả mọi thứ điều được thầy cô thông tin thật nhanh, thật dễ hiểu, rõ ràng. Có lẽ hơn ai hết, tôi đã hiểu được vì sao trong bài hát Khoa có câu “Chấp cánh bay dệt những ước mơ, là muôn vì sao tỏa sáng, trí truệ, tầm cao”. Với sinh viên, thầy cô chỉ là người hướng dẫn cho việc học, nhưng với thầy cô, sinh viên sẽ luôn luôn là những ngôi sao cần được tỏa sáng. Thầy cô sẽ mãi luôn chấp thêm đôi cánh, không bao giờ làm ngơ và chắc chắn sẽ không từ chối nếu sinh viên gặp khó khăn. Dù cho các thầy cô Khoa tôi ít nói, ít thể hiện sự quan tâm nhưng tất cả những gì thầy cô làm sau chữ "vì" sẽ luôn luôn là hai chữ "sinh viên". Khoa tôi luôn là như thế, luôn có một bí mật ít người biết bây giờ và có lẽ là mãi về sau.

VÕ THÀNH ĐẠT - 18DVN1A

Đã đọc 3381 lần
Về đầu trang
Design by Information Management Department